Bài đăng nổi bật

Lời ngỏ - Reup liên hệ septvn@gmail.com

Xin chào, Chào mừng bạn đã bước vào thế giới nhỏ của Doll. Hy vọng bạn sẽ có những phút giây vui vẻ. Và trước khi rời khỏi, hy vọng bạn có t...

Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

[Cổ đại - Lý triều] Nguyệt Vũ Khúc (ngưng viết)

Nguyệt Vũ khúc
(Điệu múa dưới trăng)

Tác giả: Búp Bê
Thể loại: Cổ đại, Ngược tâm, SE
Độ dài: 30 chương
Tình trạng: Đã dừng



Văn án:

Nàng như ánh trăng trên bầu trời, ta liệu có ôm được trong lòng?
Nàng như hoa tuyết mùa đông lạnh giá, ta liệu có nắm giữ được trong tay?
Kỹ nữ vốn không có tên, mọi người gọi ả là Đào nương.
Cả cuộc đời này, điều Đào nương mong mỏi nhất đơn giản chỉ là một nụ cười hạnh phúc. Liệu ai có thể đem đến cho nàng?

Mục lục
Ngưng.

[NVK] Chương 7 – Thử thách


Vũ Tuyết nhanh chóng ngồi dậy, huơ tay chọn đại một tấm áo khoác vội lên người.

Tên say rượu bị ném xuống nền gạch một cú khá đau, loạng choạng đứng dậy, miệng liên tục chửi rùa: “Mẹ nó, thằng nào dám gây sự với ông?”

Công tử không buồn đáp lời, chỉ có tên kia có lẽ đã bớt say, lấy sức tiến đến định giáng một đòn lên người chàng. Chiêu chưa kịp xuất ra, đã bị công tử chụp lấy cánh tay, vặn ngang một cái, tiếng xương gãy kêu rốp.

Lần đầu Vũ Tuyết thấy công tử ra tay đánh người trước mặt mình, nàng không khỏi thảng thốt, đưa tay lên che cái miệng hình chữ “o”.

Tên kia cầm lấy cánh tay bị gãy, quỳ mọp xuống dưới chân công tử van xin: “Con ngu nguội không thấy Thái Sơn, ông lớn tha cho con.”

Thấy công tử không có hồi đáp, hắn quay sang Vũ Tuyết: “Cô Tuyết à, lần này trăm sai ngàn quấy là tôi, cô rộng lòng bỏ qua, cả đời này tôi không dám tái phạm nữa.”

Vũ Tuyết leo xuống giường, tiến lại chỗ tên ấy, lạnh lùng nói: “Tha cho ngươi dĩ nhiên ta sẽ tha, nhưng ta vẫn muốn ngươi ghi nhớ bài học ngày hôm nay.”

Nói rồi Vũ Tuyết đưa chân đạp mạnh vào hạ bộ của kẻ kia một phát. Hắn đau đến tối tăm mặt mũi, lập tức ngất luôn ra nền nhà.

Vũ Tuyết rung dây chuông nơi cửa. Không lâu sau tên Tế đi vào, thu dọn tàn cuộc trong này.

Đợi mọi thứ trở về nguyên trạng, Vũ Tuyết mới ngồi xuống đối diện với công tử, hờ hững cười: “Chàng cũng biết nổi giận cơ đấy.”

Công tử che mặt nên Vũ Tuyết không thể nào nhìn được cảm xúc của con người ấy. Duy chỉ có ánh mắt chàng, nhưng trước giờ chúng vốn dĩ mang một sự lạnh lùng.

“Nếu ta không xuất hiện, nàng sẽ như thế nào?”

Vũ Tuyết tay rót trà thong thả như chưa từng xảy ra chuyện gì, bình thản trả lời: “Sống ở nơi này, chuyện như thế khó tránh khỏi, dĩ nhiên cũng sẽ có cách đối phó.”

“Xem như lần này ta chỉ là kẻ lo chuyện bao đồng.”

Câu nói của công tử khiến Vũ Tuyết vạn phần hụt hẫng. Nếu chàng ấy thật sự để nàng vào lòng, làm sao có thể thản nhiên nhìn người mình yêu thương chịu sự nhục nhã như thế. Chàng ta có thể không rước nàng vào cửa lớn, nhưng chẳng lẽ ngay cả đến việc chuộc nàng ra, tìm cho nàng một căn nhà nhỏ cũng khó khăn đến thế hay sao? Nàng không cần danh phận, chỉ cần thỉnh thoảng được gặp chàng cũng đủ mãn nguyện lắm rồi. Lời má Tú nói không hẳn không đúng, cuối cùng chàng xem nàng là gì?

Vũ Tuyết nhanh chóng lấy lại sắc diện bình thường, thờ ơ hỏi: “Thế chàng hôm nay đến đây làm gì?”

Công tử đón tách trà Vũ Tuyết đưa, ôn tồn trả lời: “Ta có việc rời khỏi Thăng Long độ nửa năm.”

“Ừm…”

Vũ Tuyết nói bằng hơi mũi. Tâm trạng xáo động, chẳng biết phải trả lời thế nào.

Công tử đặt tách trà xuống, dứt khoác đứng lên: “Trong nửa năm này ta đã chuyển tiền cho bà chủ rồi. Nếu nàng không thích, không cần thiết phải tiếp khách.”

Đến lúc này Vũ Tuyết mới phẫn uất hỏi: “Sao chàng không chuộc ta ra?”

Công tử thở dài trả lời: “Đến lúc thích hợp, ta sẽ cho kiệu hoa đến đón nàng.”

Một lời nói ra hơn ngàn lời hứa. Trái tim Vũ Tuyết vì thế cũng rung lên từng hồi.

Chàng đã khẳng định rằng, đến lúc thích hợp, nhất định dùng kiệu hoa đến rước nàng. Kiệu hoa kia, chẳng phải chỉ dành cho tân nương hay sao?

Nàng thật sự có thể gả cho chàng sao?

“Cảm ơn!” Vũ Tuyết nghẹn ngào lên tiếng: “Vì đã nói những lời ấy cùng ta.”

Công tử đã đi tự khi nào nhưng Vũ Tuyết vẫn còn thấy lòng dạ lâng lâng. Đôi má nàng ửng hồng như cô gái xuân thì lần đầu bước chân vào ái tình. Nàng tin tưởng chàng, dù lời hứa ấy chưa biết khi nào mới diễn ra, nhưng nàng vẫn tin tưởng và chờ đợi.

Vũ Tuyết cầm trong tay miếng ngọc năm nào, nước mắt tuôn rơi: “Cha, con gái cũng có thể gả đi rồi!”



Một đêm tháng sáu năm Thiên Phù Duệ Vũ thứ bảy,

Đông cung,

Lý Tâm Giao đang ngồi viết chữ, đột ngột có cung nữ hớt hải chạy vào.

“Bẩm nương nương, đã đến giờ đi ngủ nhưng không thấy thái tử đâu hết.”

Lý Tâm Giao đặt bút gọn gàng lên nghiên mực rồi mới ngẩng mặt lên hỏi: “Ngươi đã tìm những đâu rồi?”

Cung nữ run lên: “Tìm khắp Đông cung, tìm cả thư phòng, vườn Thắng Cảnh và một số nơi khác nhưng vẫn không thấy ngài đâu cả.”

Lý Tâm Giao hỏi tiếp: “Có tìm gặp Đỗ Anh Vũ chưa? Hắn luôn túc trực bên cạnh thái tử.”

“Bẩm nương nương, trước đó Đỗ đại nhân hầu thái tử đọc sách, vừa rời khỏi chưa lâu nô tì đã đi vào để mời người đi ngủ nhưng lại không thấy đâu cả. Đỗ đại nhân cũng đang đi tìm thái tử.”

Lý Tâm Giao gật đầu: “Ta biết rồi, ngươi về nói mọi người không cần quá lo lắng, cứ về phòng nghỉ ngơi đi. Thái tử chỉ là tâm trạng có chút không tốt nên ra ngoài hóng gió thôi.”

Cung nữ lưỡng lự đôi lúc rồi cũng dập đầu tuân lệnh. Đợi đến khi nàng ta rời khỏi hoàn toàn, Tâm Giao mới lên tiếng: “Bích Dương, lấy áo khoác cho ta.”

Tâm Giao nhỏ nhắn, khoác lên mình chiếc áo khoác, dường như lọt thỏm vào trong màn đêm. Đông cung về đêm không thiếu đèn, nhưng sao mỗi bước chân Tâm Giao đi qua lại vô cùng lạnh lẽo. Từ lúc cô bé được sắc phong làm thái tử phi, chuyển đến Đông cung, nhưng số lần gặp mặt Dương Hoán cũng chẳng nhiều. Họa chăng đó chỉ là những ngày đầu và giữa tháng cả hai phải cùng nhau đến vấn an hoàng hậu. Bởi vậy lúc này đây, bản thân Tâm Giao cũng không biết nên tìm thái tử ở nơi nào.

Những nơi có thể tìm cung nữ đều đã tìm rồi. Tâm Giao dừng lại suy nghĩ một chút, rồi tiến đến cầu Phượng Hoàng.

Đúng như Tâm Giao nghĩ, Dương Hoán tội nghiệp đang ngồi thu mình trên cầu, dáng vẻ vô cùng đáng thương. Tâm Giao ra lệnh cho cung nữ đứng lại, một mình bước lên. Dương Hoán vừa trông thấy cô bé, đưa tay lên lau ngay giọt lệ còn vương trên mắt.

“Sao em lại đến đây?” Giọng Dương Hoán vẫn còn mang chút nghẹn ngào.

Tâm Giao ngồi xuống cạnh Dương Hoán, rút khăn tay lau mặt cho cậu bé rồi lấy áo choàng của mình khoác lên người cậu: “Người anh lạnh hết rồi nè. Anh ngồi đây lâu chưa?”

“Chỉ một lúc thôi.” Hoán nói: “Nhưng sao em biết anh ở đây mà tìm?”

“Em nhớ lần trước cùng anh đi vấn an hoàng hậu, ngang đây anh nói ở phủ Sùng Hiền hầu cũng có một cây cầu như thế này. Mỗi khi có chuyện không vui anh lại lên cầu ngắm sao, tâm trạng nhất định khá hơn… Lần này, anh đã thấy khá hơn chưa?”

Dương Hoán nghe hỏi đến chuyện của mình, nước mắt bất giác lại rơi ra. Tâm Giao ở cạnh bên, lặng yên không nói lời nào, thỉnh thoảng chỉ nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho cậu. Mãi cho đến khi không thể khóc được nữa, Dương Hoán mới ngập ngừng lên tiếng: “Anh nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ nhà… nhớ cả thầy và bạn bè ở Quốc Tử Giám nữa. Anh thật sự muốn gặp mặt mọi người.”

Tâm Giao im lặng lắng nghe, cho đến khi Dương Hoán nói ra hết suy nghĩ trong lòng mới an ủi: “Hoàng thượng có lệnh một khi anh chưa sẵn sàng tiếp nhận ngôi vị, tuyệt đối không cho anh ra khỏi Đông cung. Nhưng anh yên tâm, mọi tin tức về anh hoàng thượng vẫn cho người thông báo với hầu gia để ngài ấy và phu nhân đỡ lo lắng.”

“Ngôi vị này, thật sự quá sức với anh. Anh chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường như trước đây thôi. Em có biết mấy vị đại nhân chỉ bảo anh rất khắt khe, nhất là Lê đại nhân (Lê Bá Ngọc) lúc nào cũng khinh thường anh hết.”

“Các vị đại nhân khắt khe cũng chỉ vì muốn anh nhanh chóng tiếp thu hết mọi thứ. Hoàng thượng của chúng ta là một bậc minh quân, những vị ấy theo hoàng thượng đã lâu, khó trách đối với anh đòi hỏi cũng cao hơn. Nhưng hoàng thượng đã chọn anh, chứng tỏ người biết anh sẽ làm được. Mọi người đều tin tưởng ở anh, cớ sao anh lại không tin chính bản thân mình?”

Dương Hoán nhớ đến trước khi cậu vào gặp vua, cha đã đặt tay lên vai cậu nói rằng cha và mẹ tin tưởng nơi cậu. Đến cả vua cũng từng nói tin cậu làm được. Tất cả họ đều là người cậu thật lòng yêu quý, làm sao có thể phụ tấm lòng kia?

“Ta… có thể làm được sao?” Dương Hoán đưa đôi mắt chưa ráo hẳn nhìn Tâm Giao.

Tâm Giao nắm lấy tay cậu, gật đầu: “Anh nhất định làm được!”

Hoàng cung lạnh lẽo nhưng Dương Hoán vẫn cảm nhận được sự ấm áp từ đôi tay bé nhỏ của Tâm Giao. Trên cậu còn có hoàng thượng tin tưởng, sau lưng cậu có cha mẹ luôn luôn ủng hộ và bên cạnh cậu có một Lý Tâm Giao nguyện ý sát cánh. Lý Dương Hoán, có điều gì ngươi còn lo sợ đây?

Hai thân ảnh nhỏ bé lại quay về Đông cung. Gió đêm vẫn thổi từng cơn. Lồng đèn treo dọc hành lang đung đưa trong gió. Hoán nhìn lồng đèn rồi lại quay sang Tâm Giao.

“Giao, đố em hành lang này treo bao nhiêu lồng đèn?”

“…”

“Ha ha, anh biết em không biết đâu. Ở Đông cung này thật sự rất chán, đêm nào từ Thư phòng về anh cũng đếm lồng đèn, trên lối này tổng cộng có một trăm bốn mươi tám cái.”

Dương Hoán tự đắc ý với câu trả lời của mình. Tâm Giao ban đầu có hơi sửng sốt, nhưng sau đó nhanh chóng thích nghi được với Hoán, phì cười: “Em không tinh ý bằng anh!”

Đi thêm một đoạn lại đến phòng Hoán, cả hai dừng lại, Tâm Giao nói: “Anh vào phòng nghỉ sớm đi.”

Dương Hoán lưỡng lự tay cầm cánh cửa. Rồi cậu quay lại, thấy Tâm Giao vẫn đứng đó, cuối cùng không mở cửa nữa mà bước đến bên cạnh Tâm Giao: “Anh là nam nhi, sao để nữ nhi đi về một mình. Anh đưa em về phòng nhé!”

Tâm Giao ngạc nhiên nhìn Hoán, e thẹn gật đầu.

Đoạn đường cả hai quyết định đi ngày hôm nay, chẳng biết xa hay gần, chỉ biết Tâm Giao thấy phía trước sao quá mịt mùng.

Cầu mong trời cao xót thương, cho vạn sự bình an, cho Dương Hoán yên ổn kế vị, cho cha Tâm Giao…

Trong lòng năng trĩu nhưng chẳng biết chia sẻ cùng ai. Trọng trách gánh trên đôi vai sao quá đỗi nặng nề. Tâm Giao nhỏ bé, liệu có đảm đương được hay không?

Hoàng thượng, Người thật sự tin tưởng con hay sao?

Cha, anh… Tâm Giao cũng rất nhớ hai người!



Tháng tám năm Thiên Phù Khánh Thọ thứ nhất(*), hai vạn người Chân Lạp vào cướp bến Ba Đầu ở châu Nghệ An.

Điện Thiên Khánh(**),

“Bẩm Hoàng thượng, Chân Lạp không tự lượng sức, hết lần này đến lần khác tìm cách cướp bóc chúng ta. Xin cho thần đích thân dẹp loại.” Tướng Dương Anh Nghi bẩm báo.

Thành Khánh hầu có vẻ không ưng bụng, đứng ra chấp tay thưa: “Bẩm hoàng thượng, chỉ có hai vạn quần Chân Lạp, đâu nhất thiết phải để Dương đại nhân đích thân ra trận.”

Vua nhìn Thành Khánh hầu, nhận thấy hắn ta nhất định có tâm cơ: “Thành Khánh, vậy ý khanh như thế nào?”

Thành Khánh hầu chỉ chờ có thế, một tràng nói ra lưu loát: “Bẩm hoàng thượng, thời gian qua thái tử chỉ học qua sách vở, chưa áp dụng thực tế. Nhớ năm xưa Thần Vũ hoàng đế(***) có công dẹp loại mới có được ngai vàng. Bao đời nay các tiên đế đều oai phong lẫm liệt. Sao không nhân cơ hội này, để thái tử có dịp chứng minh bản thân không thua kém gì các bậc cha ông.”

Sùng Hiền hầu nghe Thành Khánh hầu có ý đẩy trách nhiệm này sang con trai, tức tối đứng ra: “Bẩm hoàng thượng, thái tử mới sắc phong chưa tròn một năm, e là còn trẻ thơ non nớt để có thể đảm nhận trọng trách này. Mong hoàng thượng suy xét.”

Thành Quảng hầu mỉa mai: “Sùng Hiền hầu nói vậy khác nào ám chỉ thái tử không có khả năng kế vị?”

Sùng Hiền hầu trong bụng không vui, nhưng vẫn giữ thái độ bình tĩnh: “Thành Quảng hầu quá lời, chỉ là thái tử vẫn còn quá nhỏ, chỉ sợ…”

Thành Quảng hầu xen ngang: “Hoàng thượng bảy tuổi lên ngôi, mười tuổi đánh dẹp mấy vạn quân Tống có ý thôn tính. Nay Chân Lạp chỉ có hai vạn, quân lực trước nay cũng chẳng có gì nổi trội, nếu thái tử không khống chế được thì làm sao thu phục được lòng dân?”

“Mong hoàng thượng suy xét!” Thành Khánh hầu, Thành Quảng hầu, Thành Chiêu hầu cùng lên tiếng. Anh em chung nhà, trước đây vốn luôn đấu đá nhau nhầm tranh giành ngôi vị thái tử cho con trai, nay ngôi vị ấy rơi vào tay Lý Dương Hoán, không ai bảo ai chung quy đứng về một phía. Nếu Dương Hoán may mắn thắng trận, họ cũng chẳng mất mác gì. Còn bằng ngược lại, đó là một chứng minh rõ ràng nhất cho thấy Dương Hoán không đủ tư cách kế vị, lập tức yêu cầu vua cân nhắc lại minh chủ tương lai của đất nước. Việc này đối với bọn họ, chỉ có lợi chứ không có hại. Chỉ tội Sùng Hiền hầu một lòng xót con, đứng ngồi không yên.

“Hoàng thượng…”

Vua đưa tay lên ra hiệu cho Sùng Hiền hầu im lặng rồi hỏi Thành Hưng hầu: “Thành Hưng hầu, sao khanh không lên tiếng?”

Thành Hưng cúi người, khảng khái tâu: “Việc binh gia là truyền thống của họ Lý, hoàng thượng cứ để thái tử ra trận, nếu cần thần xin được hỗ trợ hết mình!”

Thành Khánh hầu lên tiếng: “Bẩm hoàng thượng, quân lực tại Nghệ An là mười hai ngàn. Năm xưa hoàng thượng mười vạn quân ta địch ba mươi vạn quân Tống. Thần nghĩ quân lực như hiện giờ, không cần phải hỗ trợ thêm nữa!”

Cả ba hầu gia đồng loạt quỳ xuống: “Hoàng thượng, nếu thái tử có thể thắng trận trở về, chúng thần nguyện toàn tâm toàn ý phò tá sau này.”

Vua hỏi tiếp: “Bá Ngọc, ngươi thấy thế nào?”

Lê Bá Ngọc chấp tay, cúi người thưa: “Bẩm hoàng thượng, muốn thái tử phát triển, nhất định phải cho cọ sát thực tế. Có như vậy, lòng người mới phục, lòng dân mới tin.”

Vua nghe Lê Bá Ngọc nói, chậm rãi gật đầu: “Được rồi, ta chuẩn tấu.”

Dưới đại điện, không ít kẻ mỉm cười hả dạ.

“Còn các khanh, lời hôm nay nói ra, nếu sau này có nửa phần sai quấy, ban tử!”

Dưới đại điện, một số kẻ khác, đắc ý mỉm cười…



----------

(*) Năm 1027, niên hiệu vua Lý Nhân Tông lúc ấy.

(**) Nơi Lý Nhân Tông thiết triều.

(***) Lý Thái Tổ - Lý Công Uẩn

[NVK] Chương 6 – Đào nương Vũ Tuyết


Một ngày cuối mùa hè dịch bệnh lây lan, trưởng thôn Thảo Lương dâng tấu sớ lên tri phủ nhưng bên trên vẫn không cử người đến giúp đỡ. Số thảo dược trong thôn lần lượt được đem ra sử dụng nhưng kết quả vẫn không khả quan. Lần lượt từng người không chống cự được mệnh trời, cứ thế ra đi. Lúc này bọn họ vẫn còn nghĩ rằng tri phủ chưa nhận được tin tức, nóng lòng cùng nhau đến tìm ngài mong giúp đỡ. Nào ngờ đi đến cổng thôn, phát hiện nơi đây đầy ấp quan binh, nhất cử nhất động của mọi người đều bị đưa vào tầm ngắm. Quan không chi viện, lại không cho bất cứ ai trong thôn rời khỏi, mọi người chỉ còn một con đường chết cùng nhau.

Trưởng thôn không cam lòng, bèn họp mặt mọi người đề xuất ý kiến chọn một người khỏe mạnh nhất đem thư trình lên hoàng thượng, mong ngài soi xét. Cuối cùng, người được chọn là một nông phu trung niên tên Hà Vũ Trình. Mọi người gom góp tiền bạc, bày kế nổi loạn đánh lừa quan binh để Hà Vũ Trình có thể nhân lúc hỗn loạn rời khỏi thôn. Ông ta đi một đoạn, chợt có cảm giác có bóng người đi theo nên bất an quay lại: “Ai đó?”

Không có tiếng trả lời, chỉ có âm thanh xào xạc trong mấy bụi cỏ khô.

Hà Vũ Trình rút thanh đoản đao mang theo bên mình, cẩn trọng tiến về hướng ấy: “Nếu không ra đây đừng trách ta ra tay.”

Từ trong bụi cỏ xuất hiện một cô bé ước chừng mười tuổi gầy gò ốm yếu, ngay cả bộ quần áo mặc trên người cũng không còn chỗ để vá thêm được nữa. Cô bé vội vã chạy ra, miệng mếu máo kêu lên: “Cha!”

Hà Vũ Trình nhanh chóng cất thanh đoản đao, chạy đến bên con: “Nguyệt Vũ sao con lại đi theo cha?”

“Cha đi xa nhưng chỉ có một mình, con không yên tâm. Cha cho con theo với.”

“Nhưng Nguyệt Vũ à đường lên kinh xa xôi gian khổ, tiền bạc đem theo cũng không được bao nhiêu. Con đi theo thì biết tính sao đây?”

Hà Nguyệt Vũ lắc đầu, giọng đầy cương nghị: “Con có đem theo vài cái bánh, con sẽ ăn nhín nhúc, không động đến phần tiền ấy đâu. Cha cho con theo với, cực khổ thế nào con cũng không sợ.”

Hà Vũ Trình nhìn con đầy khó xử. Đường đi còn xa, muôn phần khó khăn. Ông vốn không sợ cực khổ, nhưng sao có thể nhẫn tâm nhìn con gái chịu đựng cùng mình. Nhưng nếu bây giờ không cho con theo, một mình Nguyệt Vũ quay về đó cũng chưa chắc an toàn. Thế là ông đành bấm bụng dắt theo con gái, hai cha con mua một con ngựa, tức tốc đến kinh thành.

Cuối cùng cả hai cũng đến được cánh cổng hoàng cung, nhưng có nói thế nào lính canh cũng không cho cả hai vào gặp hoàng thượng. Hai cha con quỳ tại nơi đó, chẳng mấy chốc gây sự chú ý của người đi đường. Một gã đàn ông mập mạp trông thấy, tiến lại hỏi: “Anh kia, có việc gì mà quỳ nơi đây?”

“Thôn tôi gặp dịch bệnh, tri phủ bỏ mặc không quan tâm. Nay tôi mong gặp hoàng thượng để trình lên cho người biết con dân người đang chịu khổ như thế nào.”

Gã mập kia nghe đến từ “Dịch bệnh” liền lùi ra xa một ít, chép miệng: “Khổ quá, nhưng anh là dân thường, đâu phải muốn gặp là gặp. May cho anh tôi có một người bạn là công công, hằng ngày lo việc y phục cho hoàng thượng. Hay anh đưa thư cho tôi, tôi tìm cách gửi vào cung dùm cho.”

Hà Vũ Trình nghe nói vui mừng khôn xiết, nước mắt ngắn dài đưa lá thư cho gã mập kia, miệng liên tục cảm ơn: “Cảm ơn anh, nếu không có anh tôi cũng không biết phải làm sao. Mạng sống của người dân thôn tôi trông cậy vào anh cả.”

“Chuyện này…” Gã béo xoa xoa tay với nhau: “Tôi thì không có ý gì, nhưng để đưa được thư vào cung không phải chuyện dễ dàng, ít nhất phải qua mấy cửa. Mình đi vào tay không, chưa chắc người ta cho qua.”

Hà Vũ Trình hiểu ý, móc từ trong túi ra được một mẩu bạc vụn cùng mấy đồng xu. Gã béo liếc thấy số tiền ít ỏi tỏ vẻ khinh thường. Hà Nguyệt Vũ đứng kế bên trông thấy tất cả nên nắm lấy tay cha giật giật: “Cha à, đừng đưa tiền.”

Hà Vũ Trình đưa mẩu bạc cho gã béo, sau đó nghĩ điều gì liền đưa thêm hai đồng: “Tôi ở tạm ngôi miếu hoang cuối đường này, khi nào anh xong thì đến đó tìm tôi. Nếu thôn của tôi được cứu, mọi người nhất định không quên ơn nghĩa này.”

Gã béo nhận tiền, nhanh chóng rời đi. Hà Nguyệt Vũ cứ đứng trông theo, bụng dạ không thể nào tin tưởng được. Hà Vũ Trình ho lên mấy tiếng rồi nói với con gái: “Chúng ta đến miếu ở đỡ con nhé!”

Nguyệt Vũ ngoan ngoãn đi theo cha, đến miếu hoang tá túc. Liên tiếp ba ngày trôi qua gà béo kia vẫn bặt vô âm tín, gương mặt Hà Vũ Trình mỗi lúc một xanh xao. Nguyệt Vũ biết cha đã bị bệnh nhưng ngày nào cũng gắng đi đến trước hoàng cung để tìm lại gã béo hôm trước. Đến hôm thứ tư ông không dậy nổi nữa, Nguyệt Vũ nhân lúc chạy ra ngoài, lượm một cái bát mẻ, ngồi tại góc phố xin ăn.

Người qua kẻ lại đông nườm nượp, vậy mà chẳng ai để tâm đến một cô bé đáng thương.

Hà Nguyệt Vũ nhìn người dân Thăng Long y phục chỉnh tề, xinh đẹp có thừa nhưng lại quá đỗi vô tâm. Mãi đến tận chiều mới có một ông lão bán khoai lang chú ý, cho vào bát cô bé hai củ khoai. Nguyệt Vũ rối rít cảm ơn rồi một mạch chạy về miếu hoang cho cha ăn lót dạ.

Ngày tiếp theo trên người Hà Vũ Trình xuất hiện đốm đỏ. Cô bé sợ hãi chạy đến y quán tìm thầy lang. Cả mấy y quán trông thấy bộ dạng cô bé nhếch nhác, đều từ chối đi theo.

Hôm đó xin được mấy xu lẻ, Nguyệt Vũ liền chạy đi mua một ít thuốc cho cha. Hà Vũ Trình vừa uống xong, lập tức nôn ra hết.

“Nguyệt à…” Hà Vũ Trình thều thào lên tiếng: “Cha chết đi coi như là thoát khỏi bể khổ. Nhưng còn con, một mình nơi đây biết phải làm sao?”

Nguyệt Vũ ôm lấy cha nức nở: “Cha ơi đừng bỏ con.”

Hà Vũ Trình lấy trong người ra một miếng ngọc, cũng chẳng quý hiếm đưa cho con: “Cha có mệnh hệ gì con đem nó đi bán, được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Thôn chúng ta đang có bệnh, con khoan hãy quay về. Tìm một nhà nào đó xin vào ở đợ, một thời gian sau hãy tìm cách về lại thôn, có biết không.”

Nói đến đây Hà Vũ Trình cũng trút hơi thở sau cùng. Hà Nguyệt Vũ ôm lấy cha khóc nửa nở. Cả đêm hôm đó cô bé nằm bên cạnh cha, ôm lấy cha để cha không bị lạnh. Đến sáng hôm sau khi thấy cơ thể cha chỉ là một màu tím tái, Nguyệt Vũ đành phải lôi cha ra ngoài đường, đặt cái mẻ xin tiền chôn cất cha.

Hà Nguyệt Vũ vừa quỳ, vừa cố gắng phe phẩy cọng rơm cho ruồi nhặng không bu vào xác chết, đến gần tối trời mới có hai người để tâm đến cô.

Một người là phụ nữ tuổi ngoài ba mươi, quần áo phấn son diêm dúa, tay cầm chiếc quạt in hình mẫu đơn đưa lên che mũi, thì thầm gì với gã thanh niên đi bên cạnh. Hắn ta tiến lại gần Nguyệt Vũ một chút, vênh mặt hỏi: “Nhóc con, mày cần tiền để chôn cái xác này à?”

Nguyệt Vũ im lặng gật đầu. Hắn ta nói tiếp: “Chỗ chúng tao tiền không thiếu, nhưng cũng không dư để đi làm từ thiện. Bà chủ đây đang thiếu người, nếu mày chịu về đó phụ việc thì hậu sự của người này mày không cần phải lo nữa.”

Hà Nguyệt Vũ nhìn hai người một lượt, thấy cả hai cũng chẳng phải dạng người tử tế nhưng không còn cách khác liền bấm bụng gật đầu.

Cả hai nói là làm, lập tức đi mua một chiếc quan tài cùng vài vật để cúng bái, cùng Nguyệt Vũ đi đến mảnh đất hoang ngoại thành, chôn cất cha cô. Sau đó bọn họ đưa cô bé đi tắm rửa, thay một bộ đồ khác tươm tất hơn.

Gã thanh niên khoanh tay nhìn cô bé, hài lòng nói với người phụ nữ: “Má Tú à, bà đúng là có con mắt tinh tường. Sau khi tắm rửa sạch sẽ nhìn nó cũng không đế nỗi nào.”

Người phụ nữ - má Tú bật cười phe phẩy quạt khiến hai bầu ngực rung rung: “Mày nghĩ hai mươi năm trong nghề của tao là hư danh à?”

Hà Nguyệt Vũ được đưa tới một nơi vô cùng tráng lệ, đèn đỏ giăng đầy, giấy đỏ in hoa. Mấy cô gái trong kia mặt dày son phấn đon đả chuyện trò với đàn ông. Nguyệt Vũ tò mò đứng lại quan sát. Má Tú đi phía trước, khẽ hắng giọng: “Đừng nhìn nữa, sau này sẽ quen thôi.”

Nguyệt Vũ được đưa vào một gian phòng nhỏ hẹp. Bên trong bày biện hết sức tối giản, chỉ có một chiếc giường, một tủ quần áo và một chiếc bàn trang sức cũ sờn. Đơn giản là thế, nhưng đối với Nguyệt Vũ bây giờ cũng không kém phần lạ lẫm.

“Mày tạm ở trong này đi, ít hôm nữa sẽ có người đến dạy học.”

Nghe đến dạy học Nguyệt Vũ hồ hởi hỏi: “Học chữ sao?”

Má Tú chau mày: “Học chữ để làm gì?”

Nguyệt Vũ đưa đôi mắt xoe tròn nhìn má Tú: “Vậy học gì ạ?”

Má Tú không trả lời mà nhanh chóng rời đi, bỏ lại Nguyệt Vũ trong căn phòng nhỏ hẹp đó. Lần đầu tiên trong cuộc đời nàng có phòng riêng. Sau mấy ngày ăn uống khắc khổ cuối cùng cũng được những bữa cơm ngon với rau xào, thịt vụn. Nguyệt Vũ cũng hiểu khi má Tú bỏ tiền ra chôn cất cha và đem nàng về đây, không phải để chu cấp cho nàng một cuộc sống an nhàn như thế. Đúng như nàng dự đoán, sáng hôm sau có một chị gái xinh đẹp cùng má Tú đi đến phòng nàng.

“Má à, lần này má cố tình làm khó con rồi. Đem đâu về một cục than đen thui ốm nhom thế này rồi kêu con đào tạo thay thế vị trí của con. Má nghĩ Hạ Hoa con chỉ đáng cỡ này thôi sao?”

Má Tú đối với chị gái kia thái độ cũng khác hẳn so với Nguyệt Vũ: “Con ngoan, má tin tưởng con dư sức để biến vịt bầu thành thiên nga. Khả năng của con đâu phải chỉ mình má biết, cả cái thành Thăng Long này đều công nhận cơ mà.”

Hạ Hoa được khen, miệng nở nụ cười nhưng rồi nhanh chóng đanh giọng lại: “Củi mục khó xây nhà, cùng lắm con cố gắng hết sức, thành hay bại phải xem ý trời…” Hạ Hoa nâng cằm Nguyệt Vũ lên, nói tiếp: “Và cả ý người…”

Hạ Hoa lúc này là hoa khôi tại Đào Hoa viện, là gà đẻ trứng vàng của má Tú. Nghe đây mấy năm trước cô ấy sơ suất có con, vì sợ hãi mà không dám phá bỏ. Bây giờ đứa trẻ đã lên năm, không thể có một người mẹ quanh quẩn hồng trần nên Hạ Hoa đành vì con, gom tiền chuộc thân, định bụng đi đến một nơi xa cùng con trai làm lại từ đầu. Má Tú trước nay kiếm lời từ cô không ít nên lần này không nhận tiền, chỉ bảo rằng Hạ Hoa phải huấn luyện cho ra được một kỷ nữ đủ sức kế thừa cô. Hà Nguyệt Vũ chẳng phải người đầu tiên, cũng không là duy nhất. Đến khi được đưa vào phòng nhạc cụ, mới phát hiện nơi đây không thiếu những bé gái giống như mình. Hạ Hoa tuyệt đối không phải là một người thầy hiền thảo, bất cứ khi nào có đứa trẻ làm sai, nhất định hôm đó chịu đòn thay cơm. Trong vòng tám tháng học nghệ từ Hạ Hoa, số lần Nguyệt Vũ bị đánh, ngón tay ngón chân cũng không thể đếm hết.

Sau tám tháng đó, những đứa trẻ không đạt tiêu chuẩn liền bị má Tú ép ra tiếp khách. Hà Nguyệt Vũ lúc này cũng không còn ngây thơ không biết kỹ viện là nơi như thế nào. Tốt nghiệp khóa đào tạo của Hạ Hoa, Nguyệt Vũ tròn mười hai tuổi.

Hạ Hoa nói với má Tú Nguyệt Vũ có tư chất về múa, liền sau đó Nguyệt Vũ được hai Đào nương khác chỉ dạy chuyên sâu. Trời sinh Nguyệt Vũ xương cốt dẻo dai, mỗi một động tác uốn lượn uyển chuyển đều dễ dàng mê hoặc lòng người. Má Tú khi ấy cực kỳ ưng bụng, không tiếc tiền mua thuốc bổ, son phấn, bồi dưỡng cho Nguyệt Tú càng ngày càng mỹ miều.

Đến năm mười bốn tuổi, thời khắc tủi nhục của Nguyệt Tú mới thực sự bắt đầu. Má Tú khi này chỉ nàng các kỹ năng cần thiết của kỹ nữ. Đàn hát ca múa Nguyệt Tú học rất nhanh, nhưng môn giường chiếu cô không thể nào tiếp thu nổi. Có mấy lần má Tú nổi giận, cho hai người đàn ông lực lưỡng vào phòng, đe dọa cô: “Mày muốn học từ tao hay để tụi nó trực tiếp chỉ dạy mày?”

Nguyệt Tú hết lời van xin, cuối cùng thoát được nạn tai. Nhưng tất cả những gì má Tú truyền đạt, tuyệt nhiên không thể sai quấy được nữa.

Mười lăm tuổi, trong một ngày mùa đông, bên ngoài tuyết rơi trắng xóa, bên trong nến đỏ diễm tình, Nguyệt Vũ mặc một bộ xiêm y trắng tinh, thướt tha uyển chuyển múa những vũ điệu đầu tiên trước mặt khách khứa tại Đào Hoa viện. Tuyết bên ngoài tinh khiết bao nhiêu, Nguyệt Vũ trong này thanh thoát bấy nhiêu.

Sau điệu múa ấy là những tràng vỗ tay tưởng như kéo dài vô tận. Nguyệt Vũ gỡ mạn lông công che mặt ra, nhan sắc được bồi đắp bấy lâu nay rung động lòng người.

“Má Tú, Đào nương đó tên gọi là gì?” Vài vị khách đánh tiếng hỏi.

Má Tú miệng cười như hoa, đáp lời: “Đào nương này tên là Ng…”

Nguyệt Vũ lập tức xen vào, giọng nói thánh thoát: “Cảm tạ đại gia quan tâm, cứ gọi Đào nương là Vũ Tuyết!”